Một ăm tồi tệ
Có thể nói năm 2015 là năm tồi tệ hết sức của tôi.Sau vụ Zona thì liên tiếp đén chứng bệnh thiếu máu .Lúc đầu thì thường thấy triệu chứng thiếu máu cơ tim cục bộ và vẫn khám định kỳ ở phòng khám Tim mạch can thiệp.Lần đó bác sĩ VĂN THỊ NGỌC UYÊN cho thử máu thấy thiếu máu qua chừng,buộc phải nhập viện ngay.Từ đó về sau cứ nhập viện là phải tiếp máu và truyền dịch-mỗi ngày khoang 5 chai trong đó chưa kể các chai kháng sinh.Đợt tồi tệ nhất là chuyển sang Bệnh viện Truyền máu-Huyết học .Phải nói là kinh khủng.Chỉ thấy thương quá cho con trai Hưng Sơn nuôi ba mà phải năm ngau dưới gầm giường bệnh.Lại nhiễm thêm triệu cứng viêm phổi nặng cho nên càng phải chích nhiều kháng sinh.Đó là dợt nằm viện dài nhất-15 ngày ơ BV Thống nhất ,10 ngày qua Truyền máu-Huyết học rồi lại về Thống nhất.Đó cũng là bà con gần xa,bạn bè ,học trò cũ ,mới đến thăm nhiều nhất-hầu như tất cả những người có thể nói là thương mến nhất.
Và bây giờ thì đã phải nói như Bs Châu văn Vinh ở khoa Tim mạch can thiệp hay Bs Kim Dung ở khoa Nội nhiễm là "cứ coi như là sống chung với lũ".Nghĩa là truyền đủ máu tối thiểu (máu toàn phần khoảng hơn 900 ngàn/bịch 250cc,máu tiểu cầu 4 triệu mấy/bịch 200cc) thì về nhà.Lúc nào thấy mệt,yếu thì lại nhập viện ,Vấn đề là cố gắng giữ khoang cách giữa 2 lần nhập viện càng dài càng tốt.Như vậy đợt này là gần 1 tháng rồi.Hy vọng còn chịu được 1-2 tuần gì nữa thì tốt.
Qua những lần này mới thấy vợ,con quá khổ vì mình.Thương lắm .Do đó phải cố gắng để vợ con dỡ lo lắng chừng nào tốt chừng ấy.
Mấy gồm rối dọc một bài về Cafe và cái chết mình cũng có suy nghĩ về cá chết.Thật ra mình cũng không sợ gì vì đó là quy luật cuộc đời thôi ,tấn nhiên là sẽ rất tiếc không kịp thấy các cháu nội ngoại chúng nó lớn lên.Không hiể rồi con bé Nhật Linh nó buồn như thế nào khi không thấy ông ngoại di dâu mãi mà không về,gọi mãi Ông ơi mà không thấy tiếng ông.Có chút buồn là vậy thôi chú bao nhiều anh hùng hào kiệt,danh nhân tiếng tăm lừng lẫy cũng dần khuất nú cả đấy sao.Có lẽ cũng nên viết nhều hơn một chút khi mình còn sáng suốt.
Và bây giờ thì đã phải nói như Bs Châu văn Vinh ở khoa Tim mạch can thiệp hay Bs Kim Dung ở khoa Nội nhiễm là "cứ coi như là sống chung với lũ".Nghĩa là truyền đủ máu tối thiểu (máu toàn phần khoảng hơn 900 ngàn/bịch 250cc,máu tiểu cầu 4 triệu mấy/bịch 200cc) thì về nhà.Lúc nào thấy mệt,yếu thì lại nhập viện ,Vấn đề là cố gắng giữ khoang cách giữa 2 lần nhập viện càng dài càng tốt.Như vậy đợt này là gần 1 tháng rồi.Hy vọng còn chịu được 1-2 tuần gì nữa thì tốt.
Qua những lần này mới thấy vợ,con quá khổ vì mình.Thương lắm .Do đó phải cố gắng để vợ con dỡ lo lắng chừng nào tốt chừng ấy.
Mấy gồm rối dọc một bài về Cafe và cái chết mình cũng có suy nghĩ về cá chết.Thật ra mình cũng không sợ gì vì đó là quy luật cuộc đời thôi ,tấn nhiên là sẽ rất tiếc không kịp thấy các cháu nội ngoại chúng nó lớn lên.Không hiể rồi con bé Nhật Linh nó buồn như thế nào khi không thấy ông ngoại di dâu mãi mà không về,gọi mãi Ông ơi mà không thấy tiếng ông.Có chút buồn là vậy thôi chú bao nhiều anh hùng hào kiệt,danh nhân tiếng tăm lừng lẫy cũng dần khuất nú cả đấy sao.Có lẽ cũng nên viết nhều hơn một chút khi mình còn sáng suốt.

