Lời yêu khó ngỏ
Đó là đầu đề 1 bài báo của Linh vân đăng trong An ninh thế giới giữa tháng 12/2013(trang 7) có mấy ý thấy hay hay,rích lại đây để nhớ cho vui."...đàn ông tốt thời nào cũng đông hơn đàn ông tồi......ình yêu theo đúng nghĩa của nó(Thật ra ai định nghĩa được tình yêu-VH)bao giờ cũng thiêng liêng và là điều con người cần hơn tất cả..."Tác giả bài này có vẻ không thích quan niệm quan niệm luyến ái phải có duyên số ,với một ý trung nhân duy nhất với cái cảnh tam tứ núi cũng trèo,ngũ lục sông cũng lội,thất bát dèo cũng qua."lớp người đó như bị giời đày ,...chịu sống một mình để đợi.để chờ,để tìm kiếm cái ngày như cá gặp nước như rồng gặp mây,mà thực tế chẳng có mấy người được hưởng.Tác giả Linh vân trích một bài thơ ngắn của nữ sĩ người Nga -Anna Akhamatova
"Em biết anh là phần thưởng cho em/vì những năm đớn đau và vất vả/Vì em đã chưa bao giờ chấp nhận/Những niềm vui trần tục dễ phôi pha. Vì em đã chưa bao giờ thỏ thẻ/Dẫu một lần với ai đó "yêu anh"/Vì em đã tha thú cho mọi người mọi sụ/Với riêng em ,anh sẽ hóa thên thần"
Akhmatova là một bậc tài hoa nhan sắc nhưng như bất kỳ phương đông hay phương tây thường là tài hoa bạc mệnh.Mỹ nhân mà có tài thì thường là chữ tài đi với chữ tai một vần.Nhưng Nữ sĩ không cam chịu để mặc bèo dạt mây trôi .Đó là một phụ nữ đầy kiêu hãnh và ý thức rất rõ giá trị của tình yêu....Tình yêu đích thực nâng giá trị con người lên vô hạn .Và đó là hạnh phúc ngay cả khi có chút muộn màng.Hơn nữa hạnh phúc muộn màng lắm khi lại càng thêm vị hạnh phúc
Tác giả Linh vân nhắc đếnBertolt Brecht,(1898-1956),nhà thơ,nhà viết kịch Đức với "Bài ca người phụ nữ đang yêu"
"Khi sung sướng cúng anh/Em chợt nghĩ/Nếu phải chết ngay/Em sẽ được trọn đời/Hạnh phúc
Rồi lúc anh già đi/Em vẫn giống bây giờ/Và anh sẽ nhớ em/Nhớ người yêu/ Trẻ mãi "
Người đàn bà trong thơ Brecht đang yêu mà nghĩ tới cái chết.Đó không phải là một ý nghĩ u ám mà là ý nghĩ về hạnh phúc.Các cụ ta vẫn nói sướng đến chết.Tác giả có viết là Lê Dung có nói rằng Đặng thái Sơn nói khi ở Maskva "Nếu với đàn ông,tình yêu là sự nghiệp thì với phụ nữ sự nghiệp là tình yêu
Người đàn bà có tình yêu là có tất cả.Cái cần thiết nhất của nàng là cảm giác hạnh phúc,được chết trong tình yêu.Tình chưa hết là tình không thể mất..
Phần thơ trong bài viết của Linh Vân là do Hồng thanh Quang chuyển ngữ
Ôi ngôn ngữ thời nay sao mà quái dị.\,không chỉ trong mạng mà ngay trong văn đàn chình thống,báo chí của Đ cũng viết .Chết ngột dưới nước không viết là chết đuối như dân gian ngàn năm nay vẫn nói mà lại viết là đuối nước.Vậy chết ngạt vì khói,vì khí độc có viết là đuối khí không.Lại nữa.nghề dịch thuật ngày xưa vẫn gọi là thông ngôn,người thông ngôn,sau này gọi là thông dịch viên .Vậy thì sao không viết là dịch mà lại viết là chuyển ngữ.Vậy người ấy gọi là chuyển ngữ viên hay chuyển ngữ giả thay vì dịch giả?.Thật mệt cho ngôn ngữ ngày nay.Còn nhiều kiểu ní nữa nhưng chán lắm các học giả ạ
"Em biết anh là phần thưởng cho em/vì những năm đớn đau và vất vả/Vì em đã chưa bao giờ chấp nhận/Những niềm vui trần tục dễ phôi pha. Vì em đã chưa bao giờ thỏ thẻ/Dẫu một lần với ai đó "yêu anh"/Vì em đã tha thú cho mọi người mọi sụ/Với riêng em ,anh sẽ hóa thên thần"
Akhmatova là một bậc tài hoa nhan sắc nhưng như bất kỳ phương đông hay phương tây thường là tài hoa bạc mệnh.Mỹ nhân mà có tài thì thường là chữ tài đi với chữ tai một vần.Nhưng Nữ sĩ không cam chịu để mặc bèo dạt mây trôi .Đó là một phụ nữ đầy kiêu hãnh và ý thức rất rõ giá trị của tình yêu....Tình yêu đích thực nâng giá trị con người lên vô hạn .Và đó là hạnh phúc ngay cả khi có chút muộn màng.Hơn nữa hạnh phúc muộn màng lắm khi lại càng thêm vị hạnh phúc
Tác giả Linh vân nhắc đếnBertolt Brecht,(1898-1956),nhà thơ,nhà viết kịch Đức với "Bài ca người phụ nữ đang yêu"
"Khi sung sướng cúng anh/Em chợt nghĩ/Nếu phải chết ngay/Em sẽ được trọn đời/Hạnh phúc
Rồi lúc anh già đi/Em vẫn giống bây giờ/Và anh sẽ nhớ em/Nhớ người yêu/ Trẻ mãi "
Người đàn bà trong thơ Brecht đang yêu mà nghĩ tới cái chết.Đó không phải là một ý nghĩ u ám mà là ý nghĩ về hạnh phúc.Các cụ ta vẫn nói sướng đến chết.Tác giả có viết là Lê Dung có nói rằng Đặng thái Sơn nói khi ở Maskva "Nếu với đàn ông,tình yêu là sự nghiệp thì với phụ nữ sự nghiệp là tình yêu
Người đàn bà có tình yêu là có tất cả.Cái cần thiết nhất của nàng là cảm giác hạnh phúc,được chết trong tình yêu.Tình chưa hết là tình không thể mất..
Phần thơ trong bài viết của Linh Vân là do Hồng thanh Quang chuyển ngữ
Ôi ngôn ngữ thời nay sao mà quái dị.\,không chỉ trong mạng mà ngay trong văn đàn chình thống,báo chí của Đ cũng viết .Chết ngột dưới nước không viết là chết đuối như dân gian ngàn năm nay vẫn nói mà lại viết là đuối nước.Vậy chết ngạt vì khói,vì khí độc có viết là đuối khí không.Lại nữa.nghề dịch thuật ngày xưa vẫn gọi là thông ngôn,người thông ngôn,sau này gọi là thông dịch viên .Vậy thì sao không viết là dịch mà lại viết là chuyển ngữ.Vậy người ấy gọi là chuyển ngữ viên hay chuyển ngữ giả thay vì dịch giả?.Thật mệt cho ngôn ngữ ngày nay.Còn nhiều kiểu ní nữa nhưng chán lắm các học giả ạ

